Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2012

Vài mẩu chuyện sau biến cố ...(tiếp)

24/07/2012
Tối, sau khi cầu nguyện xong để đi ngủ, thấy con cứ quen cái tật chạy lăng xăng mà chẳng chịu ngồi yên,
+Bố: Pippo, con trai ngoan đi để cho Mẹ vui nhen.
+CT: Bố ơi, nếu con ngoan, học giỏi thì Mẹ về hả Bố?!
Bố chưa biết trả lời sao vì không muốn dối con, đành nói trớ qua chuyện khác
+Bố: Con ngoan, nghe lời Mẹ, đi ngủ sớm đi nhe.

Sáng sớm hôm sau, đang rửa mặt để chuẩn bị đi học, chợt nhớ ra Bố liền hỏi
+Bố: Con có biết bà Ngoại mất lâu rồi không?
+CT: dạ, có!
+Bố: Thế con có thấy Bà Ngoại về không?
+CT: Không!    Nhưng Bố ơi, con mơ thấy Mẹ đó!
+Bố: vậy hả, vậy mẹ nói gì với con?
+CT: Mẹ nói con ở lại ngoan, Mẹ về Thiên Đàng với Chúa!
+Chị: mơ làm sao? sao chị không mơ thấy gì ta?
+CT: (quay sang Bố nói) tại chị không có modem!
Chưa hỏi được con cái modem là cái gì vì vội phải đưa con đi học.

Tối về nhà hỏi lại CT thì:
+Bố: con nói cái modem là cái gì?
+CT: là cái "ngắt kết nối" đó!
+Bố: cái "ngắt kết nối" là cái gì? nó ở đâu?
+CT: là cái trong đầu con nè!

Có lẽ CT cảm nhận được hết nhưng chưa đủ kiến thức và vốn từ để trình bày.

Tội CT nhất vì từ khi ra đời đến nay (chưa được 5 tuổi) đã phải chứng kiến 3 sự mất mát của những người thân yêu nhất, dù CT lại là người có tính lạc quan và hầu như luôn có câu trả lời cho mọi câu hỏi thách đố mà người khác đặt ra (thường là có lý, đúng vấn đề, dù chưa biết câu trả lời đó đúng sai ra sao)
Thương con!

Vài mẩu chuyện sau biến cố ...

Ngày 05/07/12
Lâu nay, con chỉ gọi Bố và Bố nhớ nhất lúc nhỏ con cứ khóc la khắp nhà gọi Bố làm cả hàng xóm biết tiếng" "Bố ơi!".
Bỗng nhiên sau khi Mẹ mất, con lại nói: "Bây giờ con gọi là Ba!"
Không biết con nghe từ đâu mà phát lên vậy, nhưng phải công nhận rằng con dùng từ chính xác theo tình huống.

 ----------------
Ngày 06/07/12
+Bố: con trai cưng, ngày mai mình lên thăm Mẹ nhé!
+CT: Mẹ nằm đó có nói gì đâu mà lên thăm
Con trai cưng của Mẹ đã dần cảm thấy sự vắng mặt của Mẹ

 ----------------
Ngày 08/07/12
+CT: reo lên, ơi! con được Bố chở đi chơi, hahaha!
+Bà Cô: con được đi chơi đâu vậy?
+CT: (một thoáng suy nghĩ rồi trả lời liền) đi về rồi biết ngay mà!
+Bà Cô: potay nó chưa hihihi
Bố ráng làm gì đó cho các con tiếp tục sống một cách bình thường.

 ----------------
Ngày 09/07/12
+CT: Bố ơi, đưa con đi đến chỗ trại ABC đó đi!
+Bố: Con đến đó dự thi nhé!?
+CT: Không, con mới 5 tuổi à, chưa đủ tuổi!
+Bố: Thế sao mấy bữa trước con nói con đã 6 tuổi?
    (hôm đó Bố nói con 5 tuổi mà con nhất định không chịu)
+CT: Đâu có đâu!

Con đúng là : Lanh lươn lẹo!

*trại ABC: là cái game gì đó nó quảng cáo trên TV



  ----------------
"Đêm qua 17/07/12, Bố buồn ngủ muốn chết mà con trai còn chưa chịu ngủ, cứ nằm lăn qua lăn lại hoài rồi cuối cùng con trai nói với Bố : "con nhớ Mẹ! con nhớ Mẹ!"; nói xong con mới chịu ngủ."

Con trai cưng khéo tỏ lòng lắm, là người sống rất tình cảm, rất thương Mẹ và Bố.
Phải biết nựng chiều con trai cưng chút thì con mới dễ nghe lời.


Một lần vào siêu thị cách nay mấy tháng, thấy món đồ chơi theo các chương trình trên TV, con cầm lên, nhìn ngắm một hồi rồi bỏ xuống, sau đó quay sang nói với Bố: "cái này mắc lắm, tốn tiền, con không mua đâu"

Con chứng tỏ mình là người biết suy nghĩ và lắng nghe dù vẫn có lúc con cũng nằng nặc đòi đồ chơi cho bằng được. lúc đó con mới được 4,5 tuổi thôi đó!

Sửa lời bài Ru con ngủ!

Mẹ đã ra đi từ ngày 01/07/2012.
Thật tôi nghiệp cho con vì dù chưa được 05 tuổi mà con đã chứng kiến 03 sự ra đi của những người thân yêu nhất: Bà Ngoại, Cậu và nay là Mẹ- người thương con nhất!.

Bố sẽ ráng làm gì đó để lấp bớt khoảng trống này cho con và chị.

Và bài ru con ngủ đã được Bố sửa lại theo yêu cầu của con:


"Ví dầu cầu ván đóng đinh, cầu tre lắc lẽo gập ghềnh khó đi, khó đi Bố dắt TỚ đi, TỚ đi trường học Bố đi trường đời...ầu ơ...Chim khôn ăn trái nhãn lòng,...(hết thuộc...chế), TỚ mà thương Bố, TỚ ngủ đi nè, tang tang tình là tình tính tang...."

Vì mới sửa nên chưa quen và có lúc đọc lộn, mà hễ nghe lộn là TỚ chỉnh Bố liền